bà xã về đây anh thương
Số Chương : Full 107 Chương + 3 Ngoại Truyện. Chủ tịch của Tịch thị mặc dù là một lão đại có tiếng ở giới hắc đạo lẫn bạch đạo, thế nhưng không ai không biết, anh ta là một thê nô chính hiệu. Chỉ cần là Tiêu Tiểu Tịch muốn, anh sẽ vô cùng yêu thương nhìn cô
Bà Xã Về Đây Anh Thương , chương 106 của tác giả Mèo Con Tai Cụp cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Bà xã về đây anh thương. Đánh giá: 7.9 / 10 từ 13 lượt. Chủ tịch của Tịch thị mặc dù là một lão đại có tiếng ở giới hắc đạo lẫn bạch đạo, thế nhưng không ai không biết, anh ta là một thê nô chính hiệu. Chỉ cần là Tiêu Tiểu Tịch muốn, anh sẽ vô cùng yêu
Bà Xã Tui Number One Number One Number One. Bà xã tui không bao giờ dối lừa tôi dẫu một câu. Có lúc tôi hay nặng lời vì lúc đó tâm tư rối bời. Vợ ơi thiệt là anh đây có lỗi. Bà Xã Tui Number One Number One Number One. Bà xã tui vẫn luôn là ánh bình minh của đời tôi. Có lúc tôi như
Bài tập 4. Hành vi nào sau đây vi phạm quy định của Hiến pháp về kinh tế. (Khoanh tròn chữ cái trước câu em lựa chọn) A. Công ty tư nhân của anh M luôn bình đẳng với các công ty khác trước pháp luật. B. Doanh nghiệp tư nhân của ông T luôn cạnh tranh không lành mạnh về thương hiệu sữa với Công ty F. C. Công ty cổ
Mein Mann Flirtet In Meiner Gegenwart. Tại khu vui chơi đông người nhộn nhịp kia, có một người đàn ông tuổi đã ba mươi nhưng lại mang một vẻ đẹp lạ thường. Gương mặt tuấn mỹ như một bức tượng điêu khắc do trời sinh đã ban cho, từng đường nét trên gương mặt ấy không thể nào miêu tả được, nó còn hơn cả hai từ " hoàn hảo " đối với anh. Dáng vẻ cao to, trên người luôn toát lên một khí chất hơn người Là chủ tịch của một tập đoàn lớn, tập đoàn đứng đầu Châu Á cũng là người đứng đầu giữa Hắc Bạch lưỡng đạo. Với cái tên Tịch Mộ Thần, khi ai đó nhắc đến tên anh không ai là không thể không biết đến người đàn ông này Bản thân vốn rất không thích đến những nơi nhiều người đông đúc như thế này, vì anh nghĩ điều này thật sự rất phiền phức. Nhưng vì " Bà Xã Nhỏ " rất thích đến đây chơi, đặc biệt hơn đó là muốn đến những nơi này cùng anh. Cô đã ra sức nài nỉ anh cùng cô đến khu vui chơi mới mở này nhưng anh nhất quyết không đồng ý không đi là không đi. Cô nhịn nhục, đến bước đường cùng cô đã trao đổi với anh một việc. Nghe xong điều này ánh mắt anh sáng lên và cũng đã đồng ý cùng cô đến đây chơi Đi bên cạnh anh là một người phụ nữ xinh đẹp, nói đúng hơn là vợ yêu của anh. Hôm nay ra ngoài chơi với anh nên cô mặc trên người chỉ mỗi cái váy trắng tinh khiết đơn giản, mái tóc được xõa dài xoăn nhẹ tự nhiên, làn da trắng mềm mại như da em bé. Cô mang một vẻ đẹp thuần khiết làm động lòng người, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu vào nhìn cô như một thiên thần nhỏ hạ phàm " Oa ở đây thật đông vui! " Cô không khỏi vui vẻ khi cùng anh có mặt ở nơi đông đúc vui nhộn như thế này. Đây là khu công viên giải trí mới mở, cô nghe nói ở đây có rất nhiều trò vui nên mới hứng thú muốn cùng anh đến đây chơi. Ngược lại với sự háo hức của cô anh lại thấy vô cùng nhàm chán Cô quay lại nhìn anh, mỉm cười " Mộ Thần, có phải ở đây rất vui hay không " " Cũng bình thường ". Tịch Mộ Thần lười biếng trả lời " Bình thường? Em thấy ở đây rất vui kia mà! " Anh không nói gì, chỉ nhàn nhạt đút hai tay vào trong túi quần quay mặt sang chỗ khác ngắm nghía, quan sát nơi đây. Rốt cuộc thì ở đây có cái gì thú vị? Chỉ được cái náo nhiệt vì nhiều người đến đây chơi mà thôi! Vậy mà cô vợ nhỏ lại cứ thích đến những nơi ồn ào như thế này chơi...phiền chết đi được! Nhìn thấy anh tỏ ra vẻ nhàm chán ra mặt kia cô phụng phịu Xí! Lúc nào cũng bày ra cái vẻ mặt đáng ghét đó của anh. Vậy mà lại nói nơi đây là ấu trĩ? Cái đồ không có tuổi thơ nhà anh! Em không thèm chấp nhất làm gì Cô đang đứng, bỗng dưng có một cậu bé chạy tới chỗ cô. Đứa bé ấy cứ nhìn chăm chăm vào cô mãi thôi, cô ngồi xổm trước mặt cậu và mỉm cười " Cậu bé, em sao thế? Em bị lạc mẹ sao? " Tịch Mộ Thần lướt mắt nhìn sang. Cậu bé ấy lắc đầu, đôi mắt to tròn vẫn nhìn cô mãi. Một hồi không lâu lại cất giọng nói vô cùng ngây thơ " Chị gái, chị nhìn thật xinh đẹp. Chị giống như thiên thần hạ phàm vậy! " Cô có chút ngẩn ra khi nghe cậu bé đó nói như thế. Là đang khen mình ư?...thật đáng yêu Cô mỉm cười " Cảm ơn em! " " Tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ đã có bạn trai chưa? Em có thể làm bạn trai chị được không? " Cậu bé không ngần ngại mà nói ra những gì mình suy nghĩ trong đầu ra nói với cô. Cô có một chút ngạc nhiên khi nghe cậu bé đó nói như thế sau đó lại có chút cảm thấy dễ thương " Thật ra chị... " Cô nói, vẫn là chưa nói hết câu bỗng có giọng nói của người đàn ông chen vào " Tiểu tỷ tỷ đã có chủ rồi! " Tịch Mộ Thần vòng tay ôm lấy cái eo con kiến của cô như đang tuyên bố chủ quyền trước mặt cậu...hừ! Mới tí tuổi đầu mà học đâu ra cách muốn làm bạn trai người ta thế? Cậu bé quan sát " ông chú " trước mặt sau đó thầm nghĩ Oa, thật là đẹp trai nha, tuy rằng hơi " già " nhưng vẫn nhìn ra là rất soái! " Chú, chú thật đẹp trai nha, chú là bạn trai của tiểu tỷ tỷ xinh đẹp kia sao? " Chú? Gọi anh là chú mà lại gọi cô bằng chị...lẽ nào anh già đến thế ư? Anh chỉ cách cô năm tuổi! Tịch Mộ Thần khẽ thở dài trong lòng. Bỏ đi! Thằng bé dẫu sao còn nhỏ, nhìn ra " ông chú " cũng phải thôi!...dẫu sao bản thân anh vẫn còn phong độ và " mạnh mẽ " lắm Buông đôi tay đang ôm eo cô ra sau đó anh ngồi xổm trước mặt cậu nhóc " Phải, nhưng nói đúng hơn ta là chồng cô ấy! " " Chồng? A~~ vậy là hai người là vợ chồng sao? Chú và tiểu tỷ tỷ thật rất đẹp đôi! ". Cậu bé nhỏe miệng cười khen ngợi Anh cười hài lòng khi nghe cậu bé khen như thế. Cô có chút ngẩn, tuy không phải lần đầu nhìn thấy anh cười nhưng nụ cười của anh thật giống như là vũ khí giết người vậy. Tim có hơi đập nhanh, cô ngượng mặt quay sang chỗ khác Cậu bé nhanh chóng thấy được hành động này của cô, rất thông minh đã hiểu chuyện lại rất lém lỉnh tiến tới chỗ anh thì thầm vào tai anh gì đó " Chú! Tiểu tỷ tỷ bị chú làm cho ngại rồi kìa. Chú cười như thế chị ấy bị chú làm cho đỏ mặt rồi " Nghe cậu bé nói thế, đôi mắt sắc bén nhìn về phía sau quả thật là thấy gương mặt nhỏ kia đang ngại a. Anh khẽ gật đầu, đôi hơi nhếch lên. Tịch Mộ Thần đưa tay lên xoa xoa đầu cậu bé " Nhóc con, không cho để ý đến vợ ta nữa. Cô ấy là của ta đấy! " " Chú yên tâm ~ sẽ không giành tỷ ấy đâu... Vậy hai người chơi vui vẻ, con đi trước đây ạ! ". Cậu bé cười nhìn anh, nói xong lời cuối thì bỏ đi chơi tiếp Nhìn thấy vậy bé đã đi, cô mới hỏi anh " Hai người nói cái gì với nhau ban nãy vậy? " " Là nói xấu em! ". Tâm trạng của anh tốt vô cùng, vừa nói vừa đứng dậy " Nói xấu em? Là nói những gì cơ chứ " Tịch Mộ Thần đưa mắt nhàn nhạt đưa mắt nhìn sang cô " Muốn biết? " Cô gật đầu. Anh khẽ nhếch môi cười, ghé sát môi vào tai cô, giọng nói ấm áp như có chứa mật ngọt trong đó. Từng chữ từng chữ một nhẹ nhàng lọt vào tai cô tất cả " Cậu bé ấy là rằng...ban nãy em bị nụ cười của anh làm cho ngại đến đỏ cả mặt "Đầu cô như sắp bốc khói cả lên, thẹn quá nên hóa giận " Làm gì có! Em mới không như những gì anh vừa nói " Đôi mắt như đang khiêu khích nhìn cô " Huh? Là thật ư " " Th... Thật! Anh không tin thì thôi, mặc anh. Em đi chơi đây " Vừa nói xong, cô nhanh chóng bước chân đi thật nhanh. Anh bật cười trong lòng Đồ ngốc, lời nào là thật là giả của em lẽ nào anh còn không biết? … Cùng nhau đi dạo một vòng xem có trò gì hay hay không, anh bắt đầu cảm thấy có chút nhàm chán. Đang đi cô bỗng dưng dừng chân lại, đôi mắt xinh đẹp chạm phải con thỏ bông trắng ngồi yên quầy kia. Bàn tay nhẹ nhàng kéo áo anh " Mộ Thần, con thỏ bông kia dễ thương quá. Anh chơi đi " Tịch Mộ Thần đưa mắt liếc nhìn quầy trò chơi kia. Là trò bắn súng vào mấy quả bóng kia đó sao? " Nhàm chán. Em muốn thỏ bông? Anh lập tức sai người đi mua về cho em mười con, mỗi con dễ thương khác nhau. Còn bây giờ thì đi thôi " " Nhưng em không muốn mấy con thỏ bông đó. Em muốn nó cơ, anh có đặt hai mươi hay một trăm đi chăng nữa em vẫn không thích chúng. Ông xã, chơi đi mà " " Anh đã bảo kh..." Chưa kịp nói hết câu thì đôi mắt đen sâu thẳm của anh chạm phải gương mặt đáng thương kia của cô đang nhìn mình " Chẳng phải đã hứa cùng em đến đây chơi và chiều em sao, anh thất hứa...anh không thương em nữa " Anh khẽ thở dài. Thật là, vì sao lúc nào anh cũng luôn chịu thua bởi cô? Nhìn thấy vẻ mặt đáng thương kia thì quả thật anh rất không nỡ nhìn cô như thế " Được được anh chơi. Ngoan, đừng buồn " Cô vui vẻ khi anh đồng ý chơi. Cách này quả nhiên vẫn còn hữu dụng a ~, ông xã vẫn luôn bại dưới " tuyệt chiêu " này " Hoan nghênh quý khách, hai người muốn chơi trò này sao? " " Con thỏ bông trên kệ giá kia. Bao nhiêu, tôi muốn nó " Tịch Mộ Thần lười biếng lên tiếng, bỏ qua câu nói của ông chủ. Kỳ thật thì bản thân mình chẳng có hứng thú tí nào, cô muốn anh chơi trò kia cũng chỉ vì muốn con thỏ bông kia thôi. Vậy thì anh chỉ cần mua nó về là được rồi Nghe anh bảo muốn mua con thỏ bông kia, vị ông chủ cười hiền "Xin lỗi, nhưng chúng tôi không bán nó. Đó là phần thưởng, cậu chỉ cần chơi và nếu trúng mục đích sẽ được nhận phần thưởng " " Tôi không chơi, giá gấp hai lần " " Thật tiếc nhưng cho dù cậu có ra giá cao đến mấy thì tôi vẫn không bán nó " Tịch Mộ Thần nhíu mày có chút khó chịu. Người đàn ông này thật lạ nhỉ, bọn họ đến đây cũng chỉ vì muốn câu khách để có tiền mà thôi. Anh đã ra giá gấp hai lần như thế kia rồi mà ông ta vẫn không chịu bán cho mình đó? Là bắt buộc muốn anh chơi đó sao? Thật ra thì vị ông chủ này nhìn thấy anh và cô đi chơi cùng nhau đoán chừng chắc là những cặp tình nhân bình thường đi. Chàng trai kia có vẻ chỉ chiều bạn gái đến đây chứ không thật sự muốn đến đây, hầu hết mọi người đến đây là để giải trí và vui chơi cùng nhau. Những nỗi phiền phức hay thậm chí là không vui kia sẽ được gạt bỏ sang hết một bên. Khu công viên giải trí này mở ra cũng chính vì nhằm muốn mọi người có được khoảng thời gian vui chơi thỏa thích, họ cũng chỉ vì muốn khách vui vẻ hơn mà thôi và ông cũng vậy " Mộ Thần " Nhìn thấy cái vẻ mặt có chút không vui kia của anh cô liền biết anh không hài lòng với lời nói của ông chủ. Ông xã đừng giận a, cô biết khi anh nổi trận lôi đình chắc chắn sẽ thu mua luôn cái công viên giải trí này mất. Như thế thì tuyệt đối không được đâu! Tịch Mộ Thần bây giờ là không rảnh để ý đến ông ta. Vì cô, phải nhịn. Anh đã bình tĩnh hơn " Được. Tôi chơi " Vị ông chủ nghe anh nói như thế rất vui " Cậu chỉ cần bắn trúng được mười quả bóng ngẫu nhiên đang duy chuyển kia thì thỏ bông sẽ thuộc về cậu. Dĩ nhiên nếu như cậu bắn hơn mười quả trên kia nhất định sẽ được nhận món quà đặc biệt " Tịch Mộ Thần " hừ " lạnh, anh đặt tiền trên bàn sau đó tiến tới nhận lấy khẩu súng hơi kia cầm trên tay, cô đứng một bên trông ngóng. Những quả bong bóng bắt đầu di chuyển ngẫu nhiên theo những hướng khác nhau. Tịch Mộ Thần trong lòng tự nhủ rằng mấy trò con nít này lẽ nào lại làm khó được anh? Cũng chỉ là một cây súng đồ chơi nhỏ mà thôi Cô biết trò này làm sao làm khó được anh trong khi đó anh là người trong giới hắc đạo. Là lão đại có tiếng lớn trong hai giới hắc bạch lưỡng đạo sao lại có thể không biết cầm súng được?
" Ưm... Nhẹ thôi! " Cô khẽ rên nhẹ, Tịch Mộ Thần lực đạo nắn ngực cô càng ngày càng nặng nề Đôi mắt anh vẫn cứ dán chặt lên người phụ nữ nằm phía dưới thân. Cơ thể cô thật mềm mại, hương vị cũng rất ngọt ngào. Chỉ cần chạm vào liền không thể thoát khỏi nó, luôn chìm đắm cơ thể cô Anh cúi người, đặt nụ hôn rải rác trên khắp cơ thể cô. Không có nơi nào anh đi qua đều không có một dấu hôn đỏ rực trên đó Anh gặm nhấm, liếm mút nụ hồng trên đỉnh ngực, bàn tay thô to không ngừng nhào nặn nó thành đủ dạng Cô thở có chút nặng nề hơn, anh không những " làm việc " tại hai đôi gò bông cô, anh còn xấu xa lần mò xuống bên dưới. Đưa ngón tay đâm vào nơi sâu nhất trong u cốc mà luân chuyển Khiến cô vừa có khoái cảm và ngứa ngáy phía bên dưới. Không tự chủ, cô đưa tay ôm chặt lấy đầu anh " Mộ Thần... Không cần, anh bỏ tay ra đi! " Tịch Mộ Thần tà ác đưa mắt nhìn cô gái phía trên mình. Không cần? Chẳng phải anh thấy cô rất là đang hưởng thụ đó sao " Không muốn... A~ " " Ngoan, để anh làm việc! " Động tác phía bên dưới ngày một càng nhanh, đầu lưỡi của anh điêu luyện liếm mút ngực cô. Cô ngửa cổ thở dốc " A nhanh quá rồi...em, em sẽ chịu không được mất! " Anh vốn không để ý những lời cô nói, chỉ tập trung làm những gì mình đang làm hiện tại " Không...đừng mà, Tịch Mộ Thần anh là đồ xấu xa...aa! " Cô đưa mu bàn tay mình lên che miệng, động tác của anh ra vào phía bên dưới cô quả thật rất mạnh mẽ. Bất giác trên đáy mắt có tầng hơi nước Tịch Mộ Thần yêu thương hôn lên mí mắt cô. Lúc lên đỉnh, dịch thủy chảy ra rất nhiều, chúng dính hết lên ngón tay của anh Anh rút ngón ta của mình ra, hài lòng nhìn nó xong tới cô " Bảo bối, có phải rất sướng hay không? Đã dính hết cả lên ngón tay anh rồi " Cô khẽ cắn môi dưới không nói gì, Tịch Mộ Thần nhướng người lên chỗ cô, đặt nụ hôn lên môi cô. Môi và lười cùng nhau day dưa, chơi đùa được một lúc thì anh rời môi cô Đôi mắt đục ngầu vì nhiễm toàn bộ dục vọng. Người phụ nữ phía bên dưới anh trông thật đẹp, tiểu yêu tinh. Em thật làm anh say mê em đến điên dại Anh nhanh chóng cởi bỏ quần ngoài và trong ra, vật nam tính to lớn được phơi bày hiện ra trước mắt cô. Cô nhìn nó, cái đó của anh thật to. Nhìn kích thước ấy thật dọa người Tịch Mộ Thần bắt lấy tay cô, đặt nó lên cự vật to lớn. Cô nhất thời hoảng sợ " A " một tiếng, nó thật nóng. Giống như muốn đốt cháy tay cô vậy " Ngoan, mau sờ nó đi! " " Mộ Thần, nó lớn quá! " Anh nhếch môi cười, giễu cợt nói " Có thích hay không? Rồi anh sẽ làm em thoải mái hơn " Cô quay mặt sang chỗ khác, anh bây giờ nhìn trông thật yêu nghiệt. Lại còn trêu chọc nói như thế nữa. Ai thèm thích " nó " cơ chứ, cô mới không thích! Anh say đắm nhìn cô, tiểu yêu tinh. Em thật sự là rất quyến rũ. Trong mắt anh nhìn thấy hiện giờ là cô đang cố tình muốn câu dẫn anh. Lửa nóng bên trong ngày càng cháy mạnh hơn Không nói trước, anh nhanh chóng đã đem vật nam tính của mình đâm vào nơi sâu nhất bên trong cô Nhất thời bị anh đem hạ thân của chính mình đâm sâu vào u cốc. Cô không nhịn được kêu lên một tiếng, cắn chặt lấy môi dưới, bàn tan nắm chặt lấy tấm drap trải giường Cô biết đây cũng không phải là lần đầu cô và anh làm tình như thế. Nhưng anh đã không nói trước để cô kịp chuẩn bị, lập tức đã đem nó vào trong cô rồi. Đau chết cô mất!! " Tịch Mộ Thần tên đáng ghét nhà anh, đau! " Nhìn người phụ nữ bên dưới đau đớn chịu đựng như thế anh thật không nỡ, cúi đầu hôn lên môi cô một nụ hôn an ủi " Anh xin lỗi, anh không thể chịu đựng được nữa...cho anh nhé? " Giọng nói của anh khàn khàn, cất lên cũng thật trầm ấm. Cô rất thích giọng nói của anh " Em yêu anh. Giọng nói của anh thật ấm áp, em rất thích " Tịch Mộ Thần khẽ cười. Năm ngón tay đan vào tay cô, cưng chiều hôn lên mí mắt " Anh cũng yêu em. Yêu em rất nhiều, Tiểu Tịch...! " ... " Ưm, ha ~ Mộ Thần nhanh chút! " Động tác phía dưới ra vào, lùi tiến ngày một càng nhanh khiến cô rất thoải mái " Sao nào? Có thỏa mãn được ý muốn của em chứ? " Anh nói, đôi mắt dán chặt lên đôi thỏ mềm mại của cô đang theo động tác của anh mà lên xuống không ngừng " Có...ưm ~. Ông xã, anh thật mạnh mẽ! " Cô vòng tay ôm lấy anh. Tịch Mộ Thần nhếch môi ý cười, tiểu yêu tinh này thái độ đêm nay rất tốt nha ~ anh rất hài lòng với cô " Bà xã em làm tốt lắm, anh rất thích! " Anh cúi đầu ngậm mút lấy nơi hồng hào, cưng cứng trên đỉnh ngực cô bỏ vào miệng, thưởng thức như một viên kẹo nhỏ Tịch Mộ Thần đặt một tay sau lưng cô, hơi nâng ngực cô lên " Ưm...Mộ Thần! " Anh nâng người cô lên, mút sâu hơn nữa sau đó buông ra. Vịn lấy eo cô, đưa cô di chuyển lên xuống không ngừng. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, lại không ngoan mà cắn vào cổ và ba vai anh một cái " Em hư quá, lại cắn anh! " Cô khẽ cắn môi. Tịch Mộ Thần cười nhẹ, hôn cô một cái... Anh thoải mái dựa lưng mình vào thành giường. Hai tay giữ lấy cặp mông to tròn của cô không ngừng di chuyển Cô không ngừng cất tiếng ngâm nga, gọi tên anh cũng rất nhiều. Anh vô cùng hài lòng với cô Khoái cảm dâng tới, động tác ra vào nhanh hơn. Anh lại bắt cô luôn đổi những tư thế khác nhau Tư thế cuối cùng lại là nam thượng nữ hạ. Cô ôm chặt lấy anh không buông " Ông xã anh nhang quá rồi...chậm một chút em theo không kịp! " Tịch Mộ Thần chẳng những không làm theo yêu cầu của cô, trái lại còn nhanh hơn Những móng tay vô thức cào vào lưng anh. Lên đến đỉnh điểm anh gầm nhẹ một cái, phóng thích vào bên trong cô tất cả những mầm mống của mình Tịch Mộ Thần lưng trần lẫn trên trán thấm mồ hôi, anh cúi đầu hôn lấy môi cô sau đó lại hôn tới chiếc cổ và quai xương xanh gặm nhấm " Tiếp tục chứ Anh rất thích cái cảm giác lúc bản thân ở bên trong em! " " Xấu xa! " Cô oán trách khẽ mắng anh, Tịch Mộ Thần khẽ cười lại tiếp tục cùng cô lăn lộn trên giường ... Sáng hôm sau Cô đang chìm đắm trong giấc ngủ, bỗng dưng lại cảm thấy khó chịu. Hình như có ai đó đang " động tay " với cô vậy Lười biếng mở mắt, cảnh đầu tiên vào buổi sáng thức dậy chính là anh đang ở phía trên cô. Tịch Mộ Thần say sưa đang mút đỉnh ngực cô như một đứa trẻ bú sữa mẹ vậy " Ông xã anh làm gì vậy? " " Anh đói, cho anh ăn một chút đi nào! ". Anh nũng nịu với cô " Đêm qua chúng ta làm cũng không ít bây giờ chỉ mới sáng sớm anh lại muốn nữa ư? " " Em ngọt ngào như vậy, đối với anh cùng em bao nhiêu lần cũng không đủ...hơn nữa em không biết ư? Đàn ông vào buổi sáng chính là lúc thú tính dễ dàng bọc phát! " " Biến thái, không cho anh ăn nữa. Xuống khỏi người em mau! " Tịch Mộ Thần nhếch môi cười, muốn anh dừng lại? Còn lâu nhé... " Ha ~ Mộ Thần anh thật đáng ghét... Nhẹ một chút đi! " Cô cắn vào cổ anh một cái, Tịch Mộ Thần khẽ nhíu mày " Bà xã em là đàn muốn mưu sát chồng mình ư? Lại cắn anh như thế " " Mưu sát cũng được, em cắn chết anh...á chậm lại thôi, em theo không kịp! " Tịch Mộ Thần cúi đầu hôn lên môi cô, động tác bên dưới luân chuyển ngày một nhanh hơn " Anh sẽ trừng phạt em, tiểu hư hỏng! " Cô và anh triền miên trong cơn hoan ái, điện thoại trên bàn bỗng dưng đổ chuông lên " Ông xã, anh có điện thoại...ưm ~ " Tịch Mộ Thần khẽ cười, trêu chọc nhìn cô " Ngoan đừng lên tiếng nhé, để người ta nghe thấy em rên sẽ không tốt! " Cô tức giận đánh vào ngực anh một cái " Em mới không có! Anh mau dừng lại đi " " Em yên tâm, anh có thể vừa nghe điện thoại vừa " hầu hạ " tốt cho em mà " " Vô sỉ! " Anh bật cười, lấy chiếc điện thoại trên bàn xem xem là tên nào lại dám phá rối anh trong lúc anh cùng vợ yêu nhau " A ông xã anh thật thô bạo...đã bảo là nhẹ một chút rồi mà! " Động tác bên dưới anh cũng theo ý cô mà chậm lại một chút Ngón tay nhấn vào trong màn hình, từ bên đầu dây kia có tiếng cất lên " Tịch Mộ Thần cậu tính không đến công ty đó sao? Hôm nay có một cuộc họp mà bây giờ là mấy giờ rồi mà vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu? " " Tôi có chút việc! Hoãn cuộc họp lại, chín giờ ba mươi sẽ bắt đầu cuộc họp! " Miệng thì nói, đôi mắt anh vẫn nhìn chăm chăm vào cơ thể cô. Bàn tay không tự chủ được đặt lên đồi núi mền mại trước ngực cô xoa nắn, cô tức giận nhìn anh. Tịch Mộ Thần đúng là tên biến thái, đã nghe điện thoại thì anh phải dừng lại mới phải. Đằng này lại còn tiếp tục với cô và nghe điện thoại? Biến thái, quá biến thái đi Tịch Mộ Thần bật cười khi nhìn thấy dáng vẻ tức giận hiện giờ của cô đang nhìn mình, thật đáng yêu. Anh cúi đầu hôn lên môi cô Lục Minh Hạo ở bên phía công ty đang định tiếp tục nói thì bỗng dưng lại nghe thấy một tiếng động ám muội nào đó phát ra từ trong điện thoại bên phía anh À ~ ra là chuyện này. Ở nhà cùng vợ " ấy ấy " thì nói đại là vậy đi. Bận công việc trì hoãn lại cuộc họp? Ấy? Không phải là đã làm lành rồi chứ?...may thật đấy, suốt hai ngày nay cứ vác cái bản mặt đáng sợ kia đến công ty làm ai nấy trong lòng đầy sợ hãi và thấp thỏm không yên cứ sợ bản thân làm sai việc gì nhỏ nhất cũng bị cái tên này lui ra trút giận Cũng không biết vì sao Tiểu Tịch và tên đó giận nhau nhưng không cần biết, chỉ cần cậu ta không nổi cơn thịnh nộ như mưa bão sắp đến nữa thì không sao rồi. Sau cơn mưa trời lại nắng Lục Minh Hạo cũng không hỏi nhiều, phải nhanh cúp máy đã chứ. Bản thân gọi điện đến chắc chắn là đã làm phiền họ rồi. Anh còn lo sợ không biết Tịch Mộ Thần đến công ty có xử phạt anh vì tội này hay không, lại dám phá hỏng ngang cuộc vui của cậu ta Cuộc gọi sau khi kết thúc anh lập tức vứt điện thoại sang một bên, lại tiếp tục cùng bà xã lăn lộn Cô hờn dỗi " Đáng ghét, vừa nãy không biết anh Minh Hạo có nghe thấy tiếng em không nữa! " " Chắc là có rồi. Anh đã bảo là em nhỏ tiếng thôi, lại rên lên như thế. Có phải rất thích không? " " Là tại anh cả mà!! Mau mau nhanh lên đi, em mệt lắm rồi đó " Anh khẽ cười hôn lên môi cô Cứ thế anh và cô tiếp tục cùng nhau triền miên cho đến khi nào cả hai một lần nữa lên đỉnh thì anh mới thôi - - - Hẹn gặp lại sanh thần của Tae sau nhé = <3
Bữa tiệc tại Doãn gia kết thúc cũng được một tuần trôi qua. Ngày mai chính là kỷ niệm ngày kết hôn của cô và anh, cô rất hưng phấn chờ đến ngày mai... " Ông xã anh về rồi! " Cô mỉm cười ra ngoài chào đón anh trở về nhà. Tịch Mộ Thần như thường lệ, về đến nhà cũng không quên hôn bà xã một cái " Có chuyện gì vui sao? " " Dĩ nhiên rồi, chúng ta vào trong thôi! " Tối nay đồ ăn do cô chuẩn bị mọi thứ. Hưm không biết anh ấy sẽ nhớ ngày mai chính là kỷ niệm ngày cưới của cả hai chứ? " Nhiều đồ ăn vậy? " " Sắp đến ngày vui, lại còn là ngày quan trọng nên tâm trạng em tốt. Đã đích thân xuống bếp nấu cho anh ăn " Tịch Mộ Thần nhướn mày " Ngày vui? Là ngày gì thế? " " Anh không nhớ ngày mai là ngày gì ư? " " Là ngày gì thì anh không nhớ. Dạo này công việc rất nhiều, anh cũng không có tâm trạng nhớ mấy chuyện gì cả. Em cũng có thể nhắc cho anh nhớ " "...là, có liên quan đến chúng ta! " Tịch Mộ Thần nhìn cô một giây, khẽ nhíu mày " Là chuyện gì? Đừng vòng vo với anh! " Bản tính anh xưa nay rất ghét vòng vo chuyện gì. Có gì cứ nói thẳng, cứ đi vòng vòng như vậy rất tốn thời gian, căn bản thời gian là vàng là bạc Anh ấy thật sự không nhớ thật hay là giả bộ không nhớ...? Cô cúi đầu, khẽ cắn môi " Không có chuyện gì đâu! " Cô không muốn nói vậy thì anh cũng không hỏi. Tịch Mộ Thần tiếp tục dùng bữa tối... Ngày hôm sau cô vẫn thấy mọi chuyện xảy ra vẫn như bình thường, cũng chẳng có chuyện gì xảy ra " Là quên hôm nay là ngày gì rồi ư? " Tâm trạng cô không vui mấy, trong đầu bỗng hiện ra ý gì đó. Hay là anh ấy giả bộ không nhớ? Cô không tin ngày quan trọng này của cả hai mà anh không nhớ Tự an ủi bản thân, trong đầu cô cứ nghĩ mãi rằng anh chính là giả bộ không nhớ chứ không phải thật sự là quên đi " Phu nhân cô muốn đi đâu ư? " " A vâng, tôi muốn ra ngoài mua chút đồ! " " Vâng tôi sẽ chuẩn bị xe cho cô ạ! " Cô khẽ gật đầu" Được...! " Ngồi trên xe cũng không biết nên mua gì tặng anh. Mộ Thần cũng chẳng thiếu gì cả, anh muốn thứ gì mà chẳng có? Suy nghĩ một hồi cô nghĩ mình nên mua đồng hồ, là đồng hồ cặp cho cả hai a Đang suy nghĩ bỗng dưng chuông điện thoại reng lên. Trên màng hình hiện ra hai chữ ghi rõ " Ông Xã " " Em nghe? " Tịch Mộ Thần hiện giờ là đang trên đường tới phòng họp, vừa nãy quản gia nhà có gọi thông báo đến cho anh rằng bảo cô vừa ra ngoài để mua đồ Anh vừa đi vừa bấm số gọi cho cô. Đến khi cô bắt máy anh cũng đã đến phòng họp, hiện tại bên trong có mặt đầy đủ những người đến họp. Chỉ còn thiếu mỗi anh Nam thư kí khẽ gọi " Chủ tịch! " " Cậu vào trước đi, tôi sẽ vào sau! " " Dạ! " Nhận lệnh từ Boss tổng, nam thư kí đẩy cửa kính đi vào bên trong Những người ở đây nhìn thấy thư kí của anh đi vào trước. Còn anh thì đang đứng bên ngoài nghe điện thoại " Mọi người xin chờ một chút, chủ tịch đang cùng phu nhân nói chuyện! " Mọi người hiểu ý cũng gật gật đầu. Tình cảm của phu nhân chủ tịch và chủ tịch thật tốt, rất đáng ngưỡng mộ... " Ông xã? " Huh? Tại sao đầu dây bên kia lại im lặng thế kia, cô định gọi anh thêm một lần nữa thì phía đầu dây bên kia phát ra giọng nói của anh " Quản gia bảo em ra ngoài mua đồ ư? " Cô có chút chột dạ. Kỳ thật là có mua đồ nhưng đây là quà dành cho anh vào kỷ niệm ngày cưới của cả hai nên cô tuyệt đối sẽ không thể nói ra điều này. Đây là bí mật! " Phải ạ! " Cô nói, đầu dây bên anh im lặng khoảng một giây, cô nghĩ rằng anh đã cúp máy, bỗng bên kia vang lên giọng nói của anh " Đi cẩn thận một chút! " " A vâng! " " Tối nay trang điểm đẹp một chút, anh cho người mang lễ phục đến cho em! " " Chúng ta đi đâu sao? " " Ừ!...anh có cuộc họp, cúp máy trước! " " Dạ! " Cuộc điện thoại vừa xong, anh bỏ điện thoại vào túi sau đó hướng người đi vào phòng họp... Tại Doãn thị Doãn Thiên Phong hiện tại vẫn còn nghĩ đến chuyện của tuần trước ở sân vườn ngoài cùng cô. Chắc chắn cô rất ghét anh, chỉ là ngay lúc đó anh mất kìm chế nên mới làm như thế... Thật muốn gặp cô ấy để xin lỗi về điều này Cốc cốc... từ bên ngoài có tiếng gõ cửa. Doãn Thiên Phong nhàn nhạt đáp " Vào đi! " Bên ngoài đi vào đó là thư kí của anh " Có chuyện gì liên quan đến công việc sao? " " Không ạ! " " Vậy là liên quan đến Tiểu Tịch? " Thư kí khẽ gật đầu " Chuyện gì? " " Hôm nay chính là kỷ niệm ngày cưới của Tịch tổng và Tịch phu nhân ạ! " Doãn Thiên Phong khẽ nhíu mày tỏ ý tức giận. Thư kí vừa mở miệng lại hối hận khi quên mất mình nên gọi cô là gì " Chẳng phải tôi đã bảo cô khi ở trước mặt tôi cô nên gọi cô ấy là Tiêu tiểu thư ư? " " Thật xin lỗi chủ tịch, là do tôi sơ ý! " Doãn Thiên Phong " hừ " lạnh, anh cũng không muốn nhắc nhiều với cô ta. Nếu như còn lần sau, có vẻ như anh phải tìm một người khác để thay thế cái vị trí này " Cô ra ngoài đi! " " Dạ! " Nữ thư kí có một chút e dè, nhanh chóng bỏ ra ngoài Doãn Thiên Phong đưa tay kéo hộp tủ ra, anh lấy ra những xấp hình để tất cả chúng lên bàn Hai con người trong bức hình nhìn rất thân mật, người phụ nữ mỉm cười nói chuyện nhìn như đang nói chuyện gì đó rất vui cùng với người đàn ông. Có cả bức bọn họ ôm nhau, lẫn hôn nhau Những góc chụp nhìn rất tốt, rất đẹp. Doãn Thiên Phong nhìn rất hài lòng Lần trước do ở ngoài vườn cùng cô trò chuyện sau đó là đến việc anh đã cưỡng hôn cô, tất cả đều được một tên chó săn chụp được. Hắn ta chụp những gì mình cần chụp và nên chụp Sau khi cô rời đi, hắn ta không cẩn thận phát ra tiếng động để anh nghe thấy. Anh đã bắt hắn ra ngoài và tịch thu máy ảnh của hắn, vốn dĩ định đốt chúng đi nhưng chợt nghĩ mình có thể giữ lại, biết đâu chừng sau này những bức hình này sẽ rất có lợi cho việc anh dành lấy cô trở về? Nhìn chăm chăm vào những bức hình Tiểu Tịch, xin lỗi em. Vì dành lấy em, anh sẽ không từ bỏ những thủ đoạn dù cho có dùng đến hạ sách này anh cũng không màng dùng đến... Trong phòng họp của Tịch Mộ Thần Hiện tại mọi người đang lần lượt báo cáo tất cả mọi việc cho anh, Tịch Mộ Thần dáng vẻ lạnh lùng ngồi quan sát và lắng nghe họ Chiếc điện thoại trên bàn khẽ run một cái trước mặt anh, đôi mắt sắc bén nhìn xuống màn hình. Anh có một tin nhắn, là của một người lạ gửi đến? " Chủ tịch? " " Tiếp tục! " Trong khi bọn họ đang báo cáo tiếp tục cho anh. Tịch Mộ Thần không buồn mở điện thoại lên xem Anh khựng người một giây. Không biết là ai đã gửi anh tin nhắn nhưng trên màn hình chính là hình ảnh của cô ở cùng một chỗ với Doãn Thiên Phong Người chụp chụp những góc nhìn hai người vô cùng thân mật, cô vui vẻ mỉm cười cùng hắn ta nói chuyện. Lại còn có hình ảnh hắn ta cư nhiên ôm cô vào lòng. Ngón tay lướt đến bức hình cuối cùng làm anh như muốn bùng nổ cơn giận của mình, Doãn Thiên Phong và cô lại hôn nhau?! Mọi người nhìn thấy sắc mặt của chủ tịch đột nhiên thay đổi hẵng sau khi nhìn trên màn hình điện thoại, bọn họ không ai biết chuyện gì vừa xảy ra với anh nhưng mà hiện tại nhìn sắc mặt của chủ tịch thật đáng sợ " Tan họp! " Đột nhiên chủ tịch đòi tan họp là sao? Cuộc họp chỉ vừa mới bắt đầu gần hai mươi phút thôi mà? Vẫn chưa báo cáo tất cả việc thì làm sao lại có thể tan họp được? " Nhưng chủ tịch, cuộc họp chỉ vừa mới bắt đầu được hai mươi phút. Công việc vẫn còn chưa..." Một người đàn ông cấy giọng hỏi, vẫn chưa kịp nói hết câu đã bị anh gằng giọng quát. Không chỉ mình ông ta mà là tất cả mọi người trong phòng họp có mặt tại đây " Không nghe rõ tôi nói gì ư? Tôi bảo tan họp là tan họp...tất cả mau cút hết ra ngoài! " Bọn họ nhất thời hoảng sợ, không dám nói thêm lời nào lập tức bỏ ra ngoài. Trong căn phòng chỉ còn lại ba người đàn ông Lục Minh Hạo " Xảy ra chuyện gì ư? Sao cậu đột nhiên lại thay đổi như thế, cuộc họp chỉ vừa mới bắt đầu chưa được hai mươi phút kia mà! " Tịch Mộ Thần vẫn trầm lặng, anh ném chiếc điện thoại lên bàn cho họ xem. Phong Hàn và Lục Minh Hạo cầm điện thoại anh lên xem, lướt lướt nhìn những bức hình được gửi đến từ một người lạ đến cho anh Rốt cuộc thì cũng đã hiểu ra sự việc gì đang diễn ra ở đây. Thì ra là vì Tiểu Tịch và Doãn Thiên Phong " Được lắm! Chính miệng cô ấy luôn bảo rằng giữa cô ấy và hắn ta đều không còn bất cứ quan hệ gì nữa, vậy mà bây giờ thì sao? Lén lút ra ngoài gặp lại tình cũ nối lại tình xưa? " Phong Hàn " Thần, cậu khoan hãy sớm kết luận điều này! " Lục Minh Hạo " Tôi cũng không tin Tiểu Tịch sẽ cùng Doãn Thiên Phong quay lại! " " Thế chẳng nhẽ những bức hình được gửi đến đó là giả ư? " Phong Hàn đưa cổ tay nhẹ nhàng đẩy cặp kính lên " Không phải là giả! Bức hình là thật nhưng chắc gì Tiểu Tịch thật sự còn tình cảm với Doãn Thiên Phong? " Lục Minh Hạo " Cậu không nghĩ hắn ta cưỡng hôn Tiểu Tịch được à? Chỉ với những bức hình có những cử chỉ thân mật đó lại sớm kết luận bọn họ muốn quay lại với nhau? Cậu luôn biết Tiểu Tịch luôn yêu cậu kia mà, không phải đã từng nói rằng giữa vợ chồng quan trọng nhất là sự tín nhiệm ư? Cậu có thể cho người đi điều tra sự việc xem sao! " Anh trầm mặc, Lục Minh Hạo lại tiếp tục nói " Này, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của hai người đó. Người gửi đến cho cậu những bức hình đó dù cho không biết là ai nhưng tôi chắc chắn rằng hắn ta là đang muốn chia rẻ tình cảm của hai người nên mới cố tình gửi nó đến đây cho cậu " "... " " Minh Hạo nói đúng. Cậu đừng nên dễ dàng mắc bẫy hắn, cậu và Tiểu Tịch cứ tiếp tục cùng nhau đón kỷ niệm ngày cưới. Tôi và Minh Hạo sẽ giúp cậu giải quyết chuyện này " Tịch Mộ Thần nhàn nhạt đáp " Được, nhờ các cậu cả! "
Cùng đọc truyện Bà Xã Về Đây Anh Thương của tác giả Mèo Con Tai Cụp tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Loại longfic, sủng, tổng tài, một chút hắc bang, HE, hào môn thế gia, nam tiểu tamNhân Vật Tịch Mộ Thần, Tiêu Tiểu TịchTình Trạng Hoàn Thành - 22/06/2019Số Chương Full 107 Chương + 3 Ngoại TruyệnChủ tịch của Tịch thị mặc dù là một lão đại có tiếng ở giới hắc đạo lẫn bạch đạo, thế nhưng không ai không biết, anh ta là một thê nô chính hiệu. Chỉ cần là Tiêu Tiểu Tịch muốn, anh sẽ vô cùng yêu thương nhìn cô, giọng nói sủng nịch đồng ý."Em muốn ăn cái đó, ông xã anh mua cho em đi~ " "Được được anh mua cho em!"..."Ông xã em cũng muốn có một con gấu bông""Anh sẽ cho người đi mua năm con cho em. À không, mười con. Mỗi con dễ thương khác nhau..."Đôi lúc vì một số chuyện nhỏ muốn tốt cho cô mà cả hai lại cãi nhau một chút. Cô vợ trẻ con lại bướng bỉnh cố ý làm anh tức giận"Em muốn ly hôn! ""Khi nào ngón áp út anh không còn chiếc nhẫn này nữa thì đến lúc đó hãy đến đây bàn chuyện đó với anh""Em có người đàn ông khác bên ngoài rồi""Đưa tên đó đến đây, nếu như hắn đồng ý đến với em? Được! Mất đi thứ quan trọng nhất của người đàn ông, anh toại nguyện cho cả hai"Với cô vợ nhỏ này, suốt ngày rảnh rỗi muốn kiếm chuyện với anh thì làm sao anh lại không có cách dạy dỗ cô?"Bà xã, ngoan đừng bướng nữa. Qua đây anh thương""Em ghét anh""Được được ghét anh cũng được"Anh cưng chiều hôn lên đôi môi cô một nụ hôn
Tịch tổng, Tịch Mộ Thần? Chủ tịch của tập đoàn Tịch thị ư? Cậu ta hiện đang ở đây? Nếu như theo lời nói của phó giám đốc Lục là đúng, vậy thì quá tốt rồi, ông ta luôn muốn gặp mặt người đàn ông này một lần, cũng như luôn ao ước rằng Phúc Lợi sẽ có ngày có thể cùng Tịch thị hợp tác Nếu như điều ước này được thực hiện như ông ta mong muốn, vậy thì Phúc Lợi sẽ như cá gặp được nước, Phúc Lợi chắc chắn sẽ dựa dẫm vào Tịch thị kiếm được thêm rất nhiều tiền, đến chừng đó ông ta lại tăng được thêm một bậc trong giới thượng lưu rồi Chỉ cần nghĩ đến đây thôi, lão đàn ông đã không thể che giấu nỗi được sự hào hứng trong lòng, ông ta thật không thể mong chờ giây phút sắp sửa được gặp mặt vị Tịch tổng tài này rồi, trong lòng không tự khen ngợi bản thân có khí vận may, thật không ngờ ở đây ông ta lại có thể gặp được " con rùa vàng " Lão đàn ông quay sang cười xu nịnh với Lục Minh Hạo " À...vậy phó giám đốc Lục, Tịch tổng đã đến chưa ạ? " Lục Minh Hạo dường như không nghe thấy câu hỏi của lão ta, anh hiện đang đứng trước mặt Tịch Mộ Thần và cô, trên miệng bỗng xuất hiện một nụ cười rạng rỡ, đẹp trai đến chết người " Tịch tổng, Tịch tổng phu nhân, hoan nghênh đã trở về thành phố A, xin lỗi vì sự chậm trễ này của tôi! " Tịch Mộ Thần vừa thấy Lục Minh Hạo liền bày ra bộ dạng ghét bỏ, anh đem chiếc vali cầm trên tay ném sang chỗ Lục Minh Hạo " Hừ, tiến độ làm việc quá kém, cuối tháng trừ lương! " Lục Minh Hạo vừa vặn chụp lấy chiếc vali, còn chưa kịp định hình lại mọi chuyện thì đã nghe đâu đây " thánh chỉ " vừa ban xuống, trong lòng tuy uất ức lẫn phận nộ nhưng ngoài mặt anh vẫn luôn giữ nụ cười tươi tắn như ban đầu Xem ra, lát nữa về nhà phải khẩn cầu Tiểu Tịch cứu giúp mới được, tiền lương cuối tháng còn bị trừ mất thì Lục thiếu ta đây lấy đâu sinh sống qua ngày chứ Lão đàn ông sững sốt tại chỗ với những việc vừa xảy ra trước mắt...cái gì? Phó giám đốc Lục đã gọi người phụ nữ và người đàn ông kia là...là Tịch tổng và Tịch tổng phu nhân ư? Tịch Mộ Thần và Tiêu Tiểu Tịch? Vậy mà hai người đó lại là Tịch tổng và Tịch tổng phu nhân Ban đầu còn tưởng họ là dân thường gì đó thôi, vậy mà sau khi nghe những người kia nói rằng trên người cô và anh đâu đâu cũng là hàng hiệu lên cả chục vạn mà ông ta vì danh dự của mình nên không thể cho mấy người ở đây biết sự thật rằng chính ông ta mới là người sai trước, chẳng những không thừa nhận lỗi mà ông ta còn đổ nó sang cho anh và cô, chưa hết, phần quá đáng và không biết sống chết hơn nữa chính là ông ta bảo Tịch Mộ Thần là kẻ lừa gạt tiền ông ta, to tiếng với cô và bảo cô là mang thai giả...không biết, nhưng chuyện trên Tịch tổng sẽ xử lý ông ta như thế nào? Những người ngoài cuộc, mọi người ai nấy đều bị bảo vệ an ninh lẫn vệ sĩ của anh ngăn chặn và xơi tán đi hết, dù vậy, số đông họ tụ tập cũng không ít nên khi đuổi đi được một ít rồi thì vẫn còn lại số người Khi nghe Lục Minh Hạo gọi cô và anh là Tịch tổng và Tịch tổng phu nhân, không chỉ có riêng lão đàn ông kia ngạc nhiên mà ngay cả bọn họ cũng ngạc nhiên không kém Thật không ngờ, người phụ nữ này và người đàn ông kia lại chính là Tịch Mộ Thần và Tiêu Tiểu Tịch, thân phận cao quý như thế vậy mà lại bị lão đàn ông kia bảo là kẻ lừa gạt, lần này thật sự là quá xui xẻo cho ông ta rồi " Tịch...Tịch tổng " Trên gương mặt người đàn ông mập ú không khỏi thấy lúng túng và xấu hổ, đáng chết, vậy mà người mình bảo là kẻ lừa gạt thì ra chính là Tịch tổng và phu nhân của cậu ta Tịch Mộ Thần nhìn người đàn ông bằng *bỉ thị, môi mỏng nhếch lên cười đầy lạnh lùng cùng sự chế giễu *Bỉ thị Cái nhìn khinh bỉ " Giám đốc Phúc Lợi, vừa nãy ông bảo tôi và vợ tôi như thế nào nhỉ? " Người đàn ông hoảng sợ trong lòng, trên trán bắt đầu lắp tắm mồ hôi hột " Tịch tổng, Tịch tổng phu nhân, chỉ là hiểu nhầm, hiểu nhầm thôi a...tôi, tôi thật sự không có ý đó! " Lục Minh Hạo đứng bên cạnh, mắt phượng nâng lên cười đầy sự chế giễu " Vừa nãy từ xa tôi có nghe thấy giám đốc Phúc Lợi đây mắng người nào đó là kẻ lừa gạt, còn mắng rất to là đằng khác! " " Tôi...tôi, chỉ là hiểu lầm thôi phó tổng giám đốc Lục, thật ra... " " Thôi ngay cái kiểu nịnh bợ ngu ngốc đó của ông đi, đừng có ở đây giả vờ giả vịt làm ảnh hưởng tầm nhìn của tôi! " Lão ta kinh hãi khi nghe anh nói như thế, khỏi nói cũng đoán ra được rằng anh đang tức giận về chuyện ban nãy " Tịch tổng tôi thật sự không có ý đó, là do tôi có mắt không tròng, tôi...tôi không nên nói những lời lẽ đó, là tôi sai rồi, tôi thật sự xin lỗi Tịch tổng, Tịch tổng phu nhân! " Lục Minh Hạo " Vậy ban đầu ông mới chính là người va vào Tịch tổng phu nhân trước? " " Đ...đúng, là tôi va vào cô ấy trước! " Lão ta nhắm mắt kiên định thú tội, người đắc tội lần này là đại nhân vật lớn, ông ta đừng mong đến việc có thể thoát khỏi chuyện này Lục Minh Hạo " Ban đầu chịu nhận tội và xin lỗi chẳng phải là đã không sao rồi sao? Bây giờ thì nhìn đi, gặp trúng đại tổng tài của chúng tôi! " Nghe Lục Minh Hạo nói, lão đàn ông càng thêm lo sợ hơn, ông ta khó khăn nuốt nước bọt, bây giờ có đi nịnh nọt cách mấy, Tịch tổng chắc gì đã bỏ qua, hơn nữa nói không chừng dùng cách đó sẽ càng khiến cho cậu ta chán ghét hơn Cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, vừa nãy chuyện làm ầm lên như thế, xung quanh lại có thêm nhiều người vây quanh đã khiến cô càng khó chịu hơn, chân đứng nãy giờ cũng sắp mềm nhũn rồi, nếu như bây giờ chuyện còn chưa được giải quyết xong mà còn kéo dài thêm nữa tí nữa thì e rằng cô sẽ ngã vào lòng anh mất. Làm như thế chẳng phải sẽ khiến anh sinh thêm lo lắng cho cô ư? Tịch Mộ Thần rất chú trọng đến việc quan sát từng cảm xúc lẫn hành động dù nhỏ nhất trên người cô, vừa nhận thấy gương mặt nhỏ nhắn có chút biến đổi vì sự mệt mỏi, đôi chân lại đứng không vững buộc phải dựa vào anh làm điểm tựa đã khiến anh nhận thức ra điều gì " Bà xã " Tịch Mộ Thần khẽ gọi cô, theo lời anh gọi, cô vô thức ngẩn gương mặt đang dần yếu ớt lên nhìn anh " Sao thế? " Cô nhẹ giọng đáp " Em mệt rồi sao? " Giọng nói của Tịch Mộ Thần trầm thấp rất dễ nghe, trong giọng nói và dưới đáy mắt của anh không thể không có phần dịu dàng của sự yêu thương khi đối mặt với cô Mọi người ở đây lẫn lão đàn ông không khỏi không kinh ngạc khi nhìn thấy Tịch tổng tài quay ngoắt một trăm tám mươi độ khi quay sang Tịch phu nhân, vừa nãy rõ ràng anh rất đáng sợ, vẻ mặt lạnh như băng còn đáng sợ hơn cả khủng bố, ấy vậy mà sau khi quay mặt sang với cô thì lại trở nên dịu dàng hẵng...họ có hoa mắt không đấy? Quả nhiên lời đồn là thật, Tịch tổng tài rất sủng vợ a Đối với loại hành động này của Tịch Mộ Thần khi dành cho cô, Lục Minh Hạo thấy đã rất nhiều nên đâm ra trở thành thói quen, hễ mà cứ gặp mấy cái cảnh âu yếm, yêu thương này thì chẳng thấy gì là lạ cả, vì ban đầu khi thấy tên tảng băng này đối xử với một người phụ nữ như thế, Lục Minh Hạo đã rất kinh ngạc lẫn hoảng hốt vì lo sợ con mắt lẫn tai mình có vấn đề " Ừm, mệt rồi! " Cô vẫn như cũ, nhẹ nhàng đáp lời anh, Tịch Mộ Thần nhìn vợ đầy lo lắng sau đó cũng lập tức đem chuyện ở đây dẹp sang một bên Anh ngẩn mặt, con người lạnh lùng bắt đầu quay trở lại " Chuyện đến đây kết thúc, không một ai ở đây đem chuyện ngày hôm nay tung ra ngoài...rõ chưa? " Tuy rằng anh quyền lực ra lệnh như thế khiến mọi người ai ai ở đây cũng đều im lặng không dám nói lời nào nhưng thật ra họ đã rõ lời của anh nói rồi " Tịch tổng, vậy...chuyện này bỏ qua đi có được hay không? " Lão đàn ông rụt rè lên tiếng, ông ta thật ra muốn nói với anh rằng có thể đại nhân đại lượng bỏ qua cho ông ta hay không, dù gì ông ta được xem như kẻ tiểu nhân...hẵng là anh sẽ không chấp nhất mấy chuyện này với kẻ tiểu nhân đâu. Nhưng...không! Trong từ điển của Tịch Mộ Thần không bao giờ có hai chữ nhân từ, huống hồ lão đàn ông này đã động vào thanh danh của anh, còn quát mắng cô như thế. Muốn bỏ qua? Đâu có dễ dàng như thế Đôi mắt sắc bén như lưỡi dao quét lên người lão đàn ông, ông ta giật thót tim khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh phóng về phía mình " Tịch...Tịch tổng... " " Lăn sang một bên! " Tịch Mộ Thần âm u nói * Mình có đọc qua bộ truyện nào đó, trong đó có ghi rằng từ lăn hình như cùng âm với từ cút trong tiếng Trung🤔...nếu mình có sai, mọi người đừng bận tâm nha😥 " Ơ...d..dạ " Lão đàn ông hoảng sợ vội né sang một bên nhường đường, Tịch Mộ Thần chẳng buồn nhìn thêm lão ta dù chỉ một chút, anh ôm eo cô cao ngạo rời đi, vệ sĩ cùng Lục Minh Hạo theo đó đi theo phía sau họ ... Trên chiếc xe BMW, Tịch Mộ Thần cùng cô ngồi ghế sau, tài xế lái sẽ là Lục Minh Hạo Từ lúc chiếc xe rời khỏi phi trường đến khi trên đường về, không khí ở trên xe vẫn như cũ không hề thay đổi, một sự im lặng đến ngột ngạt khiến Lục Minh Hạo ngồi ghế trước lái xe cũng thấy rùng mình vì đáng sợ Ai đó hãy nói cái gì đi chứ? Một câu cũng được, hãy giúp cho cái bầu không khí quái quỷ này biến mất đi!! Lục Minh Hạo khẽ hắng giọng một tiếng, Tịch Mộ Thần hiện đang nhắm mắt dưỡng thần, cô ngồi kế bên, gương mặt nhỏ nhắn luôn xụ xuống như thể không vui Do dự hồi lâu, cuối cùng cô cũng len lén đưa mắt nhìn sang anh, sau đó khẽ cất giọng " Ông xã...anh giận em sao? "
bà xã về đây anh thương