hắn hành hạ cô
Hắn hướng hành lang sau nhìn một chút: "Ta mới từ thư phòng tới, cô cô cùng cô phụ đang đợi Tiểu Nghĩa thúc đâu, ta cũng không muốn nói nhiều." La Tiểu Nghĩa vượt qua hắn đi lên phía trước, trong lòng còn đang lầu bầu, những quý tộc này đệ tử đều quá ít tuổi già
Nhưng dẫu tôi bị cơn buồn ngủ hành hạ là thế, bỗng tôi cố ngủ nhưng sao đôi mắt như không còn nghe lời tôi nữa, nó vẫn mở toang, không nhắm lại được. Cơn buồn ngủ hành hạ tôi đột ngột biến mất.
Cô nương này quá xinh đẹp, đang cười mỉm chi nhìn bọn hắn. Đường Thiên Viễn và Trịnh Thiếu Phong đều có chút ngại ngùng. Dù sao trước kia đem cô nương người ta làm anh em chung sống, chuyện kề vai sát cánh làm qua không ít, bây giờ nhớ lại, tất cả đều là cử động thuộc về "Phi lễ chớ động", thực là nên đánh.
Cô Mèo Của Hắn. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (6) 7.48/10 trên tổng số 64 lượt đánh gi Hề Hành. Anh Như Lửa. Thận Ngôn. Anh Rể Và Em Vợ - Tình Yêu Cấm Kỵ
Cả đêm qua hắn hành hạ cô, hắn làm cô ra nông nổi này. Rốt cuộc Mịch Chi cô đây làm lỗi gì với hắn, tại sao hắn hết lần này đến lần khác bức ép cô. Mịch Chi uất ức tột cùng, hai mắt cô nhắm lại làm dòng lệ nóng chảy dài ra má phấn, cô giận, cô tức đến cả
Mein Mann Flirtet In Meiner Gegenwart. Thông tin truyệnYêu Hận Triền MiênTác giảNguồn giá từ 138 lượtTruyện Yêu Hận Triền Miên của Thịnh Hạ Thái Vi kể về câu chuyện tình yêu bắt đầu từ thù hận. anh cô vì đắc tội với giang hồ nên cô phải hi sinh để cứu lấy anh vẻ bề ngoài xinh đẹp, hắn đã đồng ý để cô thay thế anh mình. Hắn hành hạ, bỡn cợt trên thân thể cô, nhưng cô không thể làm gì vì cô nghĩ đến người anh trai yêu quý của càng về sau cô càng không thể chịu đựng được, cô quyết định ra tay hạ sát hắn, tưởng chừng đã kết thúc nhưng nào ngờ cô lại gặp hắn thêm một lần nữa? Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Sai lầm không nên phạm Chương 3 Nên bù đắp như thế nào? Chương 4 Người đàn ông ác ma Chương 5 Sỉ nhục Chương 6 Sinh ly tử biệt Chương 7 Lần đầu tiên khó khăn Chương 8 Lần đầu tiên khó khăn 2 Chương 9 Chương 10 Thế giới của anh Chương 11 Chờ đợi Chương 12 Thoả mãn tôi, tôi đồng ý với cô Chương 13 Thoả mãn tôi, tôi đồng ý với cô 2 Chương 14 Thoả mãn tôi, tôi đồng ý với cô 3 Chương 15 Đường về nhà khá dài Chương 16 Một lần cuối Chương 17 Chủ nhân Lương gia Chương 18 Cha con Chương 19 Trừng phạt Chương 20 Hóng gió Chương 21 Một cái nhấc tay Chương 22 Bạn bè? Chương 23 Giấc ngủ an lành Chương 24 Người phụ nữ không liên quan đến năm tháng Chương 25 Giao phó Chương 26 Thì ra là như vậy Chương 27 Phần thưởng,cho cô thế nào? Chương 28 Năm tháng đi qua, cảnh người còn mất Chương 29 Sống khó khăn, chết cũng khó khăn Chương 30 Tự do ở nơi nào? Chương 31 Nhà 1 Chương 32 Nhà 2 Chương 33 Tâm tư của A Cánh Chương 34 Một loại trừng phạt khác sao? Chương 35 Thay đổi Chương 36 Thế đặc quyền như thế này sao? Chương 37 Có thể không đi sao? Chương 38 Đi dạo công ty bách hoá Chương 39 Công chúa trong mộng Chương 40 Em gái Chương 41 Ai tới cứu cô? Chương 42 Chương 43 Trái tim đau xót Chương 44 Không thể làm được Chương 45 Mục tiêu Chương 46 Chương 47 Đưa cô ta đến đây Chương 48 Đêm mê loạn Chương 49 Cùng đi ra ngoài Chương 50
"Có phải bây giờ em không biết sợ tôi nữa đúng Không???" "A.." "Mau trả lời!!!" "..." Cứ mỗi một câu nói hắn lại đánh lên người Mẫn Nhi một đòn roi vô cùng mạnh bạo mới chỉ đánh đến ba cái cũng đủ khiến Mẫn Nhi muốn nằm liệt dưới sàn rồi "LỤC MẪN NHI!!!" "....." Cô vẫn giữ im lặng vì cô không còn sức để nói nữa cổ họng đau rát, một phần cô cũng chẳng muốn mở miệng nói chuyện với hắn "Được lắm!!!" Ngao Dịch Vũ tức đến nổi gân xanh liên tục dùng roi đánh lên người cô từ chân đến cổ không thoát chỗ nào...hắn đáng lẽ sẽ nhẹ nhàng nhưng vì cô quá ngang bướng không chịu lên tiếng nên hắn không thể chịu được1 "Cậu chủ đừng đánh nữa" "Em ấy chưa ăn uống gì cậu chủ cứ đánh thì sao em ấy có sức nói chuyện" Bên ngoài có ba người nhưng chỉ có hai người là xót thương cho cô liên tục đập vào cửa khi nghe tiếng roi của hắn ngày càng lớn, chỉ có Tạ Chi là khoanh tay đứng nhìn vô cùng hả hê "Nước!". Không biết hắn đã nghĩ gì chỉ biết sau lời nói của Thu hắn liền chấp nhận cho cô uống nước "Dạ đây". Hai người như đã sắp xếp trước chỉ đợi hắn lên tiếng thì liền mang nữa vào bên trong Nhìn bộ dạng thê thảm của Mẫn Nhi mà hai người không hỏi đau lòng, thân thể đã yếu mà vết thương này lại có vết thương khác đè lên "Ra ngoài, đóng cửa, xuống lầu". Hắn không nói nhiều lời Quản gia cũng không dám cãi lời hắn lúc này không phải cách chỉ xoa đầu cô rồi đi ra ngoài... Hắn khoá cửa lại, đi về phía cô ly nước cạnh cô cũng tự cầm lên uống "Ưmh...". Mẫn Nhi được uống nước thì hơi thở cũng lấy lại chỉ là bằng cách của hắn làm cô chẳng muốn chút nào Hắn cảm thấy cô uống đủ nước, đủ sức rồi thì bế cô lên giường nhưng không có ý định buông môi cô ra Hành động của hắn không còn nhẹ nhàng như trước nữa vô cùng mạnh bạo đồ trên người cô không biết hắn đã sẽ thành mấy mảnh "Đừng" "Bây giờ mới mở miệng coi bộ giờ em mới biết sợ Hả?" "....." "Lục Mẫn Nhi đừng làm tôi điên tiết lên!" "Vậy bây giờ là anh đang nhẹ nhàng hả?". Mẫn Nhi không muốn nói nhưng không chịu được "Được lắm! Em giỏi lắm!" "Lần đấy đối với em không là gì đúng không?". Hắn tự cởi đồ của mình, để cả cơ thể chạm vào nhau, nụ cười đầy ẩn ý khiến Mẫn Nhi lạnh người "Anh...anh định làm gì?" "Có nhìn thấy cái cam ở đằng kia không?". Hắn bóp cằm cô để cô nhìn về hướng hắn nói, ở đó có một chiếc camera nhỏ nhưng đủ bao quát cả căn phòng "Anh..." "Chúng ta cùng hoan ái để những khoảng khắc ấy được ghi lại nhé"1 "Không tôi không muốn". Mẫn Nhi vùng vẫy khỏi hắn, camera bây giờ chắc cũng đã ghi lại hết rồi...trên người cô không một mảnh vải "Thế sao em không biết sợ??? Hết lần này đến lần khác trái lời tôi còn không coi tôi ra gì, có biết Tạ Chi như thế nào với tôi không?" "Chung quy vẫn là Tạ Chi". Mẫn Nhi cười chua xót "Được làm đi, cứ theo ý anh". Mẫn Nhi nhắm mắt tuyệt vọng, cô không muốn nói chuyện với hắn nữa cứ để cho theo ý hắn như thế chắc ai kia cũng vui lắm Cô sợ cái camera đó nhưng hắn đã nói thì hắn sẽ làm hơn hết cô còn chọc tức hắn, hắn cũng không phải người hiền lành mà buông tha cho cô! "Em tưởng tôi không dám". Hắn thấy thái độ của cô như thế thì càng tức giận hơn Mạnh mẽ tách hai chân cô ra đưa cậu nhỏ của mình vào sâu bên trong cô Mẫn Nhi nắm chặt tay ứa nước mắt cảm giác bây giờ nơi đó của cô như bị rách ra rồi... "Mau lên tiếng!!!" "..." "Mẫn Nhi...xin em đó!". Hắn cúi xuống hôn vào cổ Mẫn Nhi giọng nói có chút khàn đi "Ngao Dịch Vũ tôi hận anh! Kể cả anh từng là ai thì tôi cũng hận anh!". Mẫn Nhi giọng cũng chẳng to mấy, cô vừa bị hắn đánh rồi lại bị hắn hành hạ ở trên giường rất thô bạo cô không có đủ sức để chơi đùa với hắn "Tôi buồn lắm!". Hắn cứ úp mặt vào cổ Mẫn Nhi, khi nghe cô nói vậy trái tim hắn vô cùng khó chịu "...." "Sao em cứ thích gây sự với Tạ Chi chứ? Tạ Chi là em gái nhỏ mà tôi đã không gặp hơn 10 năm rồi...bây giờ gặp lại tôi không muốn em ấy gặp chuyện gì cả..." "...." "Vậy mà em hết lần này đến lần khác đánh em ấy. Người tôi cưng chiều thế mà em lại có thể đánh lúc nào cũng được" "...." "Từ sau coi như tôi xin em đừng gây sự với Tạ Chi nữa có được không?" "..Đ..được..". Mẫn Nhi nhắm mắt lại cho nước mắt muốn rơi bao nhiêu thì rơi, hoá ra hắn yêu chiều em gái nhỏ đến như vậy...nhưng lại không đúng người! .... Mẫn Nhi thức dậy cả cơ thể đau nhức, bước chân nhẹ nhàng xuống giường muốn đi tìm đồ mặc nhưng không ngờ đồ của cô lại may mắn được ai khi mang về phòng rồi... Cô lấy đại chiếc sơ mi của hắn mặc vào rồi quấn thêm cái khăn tắm vào người ánh mắt nhìn mọi phía xem chìa khóa hắn đã cất ở đâu rồi "Em định bỏ trốn" "Không...không có". Mẫn Nhi giật mình rơi cả chìa khóa xuống đất, hắn sao dậy nhanh vậy chứ "Nói dối!!! Em muốn thoát khỏi tôi đến vậy sao?" "Tôi nói không có". Mẫn Nhi chẳng hiểu sao hắn lại gắt gỏng như thế, cô chỉ muốn đi lấy quần áo thôi mà "Để tôi xem em còn sức bỏ chạy không" "Anh bị điên à?" Mẫn Nhi bị hắn ném lên giường không chút thương tiếc, sơ mi bị hắn giật văng hết cúc áo... Ngao Dịch Vũ điên cuồng xâm nhập vào cơ thể cô, hắn thúc mạnh từng đợt vào trong cơ thể Mẫn Nhi không cần quan tâm đến cảm nhận, lời nói, hành động của cô đang như thế nào với hắn "Ngao Dịch Vũ...xin anh...ưmh...ha..tôi không chịu nổi..." "Tha..ưmh...tha cho tôi đi..ưmh.." Mẫn Nhi bấu bíu vào ga giường để không bị tuột theo cái khoái cảm đau mà hắn gây lên cơ thể mình "Lục Mẫn Nhi! Câm miệng, để tôi xem em còn muốn bỏ trốn nữa không???". Ngao Dịch Vũ điên cuồng vận động ra vào như thể đây là lần cuối cùng hắn được xâm nhập vào cơ thể Mẫn Nhi Một lần rồi lại nhiều lần hắn không ngại mà san sẻ hết những tinh hoa của mình vào trong cơ thể cô "Đừng mà...ha...Dịch Vũ...ưmh...". Mẫn Nhi cảm nhận rõ thứ ấm nóng ấy đang lan tràn trong cơ thể mình mà hốt hoảng...như thế sẽ có thai mất! "Xin anh...ha...đau..đau quá" Ngao Dịch Vũ bỏ ngoài tai nhưng lời nói của cô, bây giờ lý trí của hắn bị dục vọng làm cạn kiệt rồi, hắn không quan tâm cô còn sức hay đã kiệt sức bây giờ hắn chỉ muốn chiều lòng thằng cậu nhỏ của mình...Ngao Dịch Vũ hừ nhẹ một tiếng bắn hết tinh hoa vào cơ thể cô hơi thở cũng không còn đều đặn Xong việc hắn bước xuống giường đi vào nhà tắm để tẩy rửa còn cô ra sao hắn chẳng buồn để ý đến Chuyện này cũng chẳng xảy ra nếu khi hắn đang ngủ ngon liền mơ thấy cô đang cùng người khác bỏ trốn hắn vội thoát khỏi cái giấc mơ kỳ quái đó không ngờ vừa mở mắt đã thấy cô muốn mở cửa... Giấc mơ một phần đã khiến hắn tức giận thêm cả hiện thực khiến hắn điên lên không thể chịu nổi mới hành cô đến mức này... Mẫn Nhi nằm như người thực vật trên giường, nước mắt theo nhau chảy xuống ướt đẫm mảnh gối...vừa rồi hắn như đang cưỡng bức cô vậy...vô cùng sợ hãi! Ngao Dịch Vũ bước ra người đã tỉnh táo đầu tóc cũng gọn gàng, một cái nhìn cũng không muốn dành cho cô, lười nhác đi đến tủ lấy đồ mặc vào "Anh nên đưa tôi thuốc tránh thai bây giờ thì sẽ tốt hơn đó". Mẫn Nhi cố dùng giọng ổn định đề nghị với hắn...hiện tại cô không muốn có bất cứ lý do ngoài ý muốn gì với hắn cả! "Em chê của tôi bẩn!". Hắn đã cố giảm đi sự nóng giận trong người nhưng chỉ cần cô mở miệng thì bao nhiêu cố gắng đều tan biến "Đến dùng an toàn tôi còn thấy bẩn thì anh đừng nói đến chuyện anh phóng túng như thế". Mẫn Nhi nhìn hắn một chút cảm xúc cũng không còn "Lục Mẫn Nhi! Em cũng đừng nghĩ đến chuyện sẽ mang thai con của tôi!" "...." Hắn nhìn thái độ của cô thì muốn bóp chết cô nhưng như thế thì cô được toại nguyện rồi...hắn còn muốn hành hạ cô thêm nhiều lần nữa Shopee Gì Cũng Rẻ
CHƯƠNG 2 ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN Từ sau hôm đó, mọi việc trong nhà hắn đều giao cho cô làm. Ban ngày, cô không khác gì người làm thậm chí còn không bằng, ban đêm cô là dụng cụ cho anh phát tiết. Hắn đánh đập, hành hạ cô cũng không quên buông lời xỉ vả. Khi hắn tức giận việc gì, cô luôn là đối tượng để anh trút giận. Ngay cả người hầu trong nhà cũng ghen ghét và thay nhau hành hạ cô, chỉ có những người làm lâu năm mới thương cho cảnh tình của cô. Ngay cả phòng cũng không được ở mà phải ở trong nhà kho. Khi làm chuyện trọng đại với cô, hắn không cho cô uống thuốc ngừa thai vì hắn muốn cô mang con của hắn. Chắc sẽ có người nghĩ hắn làm chuyện này là muốn cô có con của hắn, mãi mãi không rời xa hắn nhưng không, hắn muốn cô sinh con nhưng sẽ hành hạ đứa con đó trước mặt cô để cô thật đau khổ. Tuy rằng bị hành hạ cả tinh thần lẫn thân xác nhưng cô vẫn không một lời oán than, trách mắng mà vẫn cố chịu đựng, chăm sóc hắn. Cô bị hắn hành hạ tới gần sáng, thân mình mệt mỏi, chỉ được ngủ vài ba tiếng nhưng vẫn dậy thật sớm để nấu đồ ăn tuy hắn không thèm liếc nhìn một cái. Đôi lúc cô trách sao mình quá ngốc và u mê, say đắm mà yêu hắn mặc dù hắn đối xử với cô như vậy. Một hôm, hắn vác cái thân say mèm về nhà. Cô đỡ hắn lên phòng định làm chén canh giải rượu cho hắn thì bị một bàn tay kéo xuống chiếc giường, cô hoảng hốt đẩy ra thì càng bị ôm thật chặt. " Đừng đi, ở lại bên anh " Cô tưởng anh đã chấp nhận cô nhưng không..... " Lam Nhi... đừng đi...đừng đi " Nghe hắn nói xong, lòng cô như thắt lại, thì ra hắn chưa từng tha thứ cho cô mà là tưởng cô là người hắn yêu nhất - Đường Lam Nhi. Đêm đó tựa như một giấc mơ không thể thành hiện thực đối với cô, anh dịu dàng, nâng niu nhưng việc làm đó chỉ khiến cô thêm đau khổ vì người ấy không phải là cô, không phải là người mà anh dịu dàng.... Sáng hôm sau, hắn thức dậy thì thấy một thân hình bé nhỏ đang nằm cạnh bên anh, như thường lệ cô dạy từ sớm, vừa mở mắt đã thấy đôi mắt phượng của anh nheo lại với gương mặt chán ghét. " Mới đó mà không chịu nổi tự mình lên giường của tôi rồi à! " Chát........ " Cô đúng là loài phụ nữ đê tiện, không biết cô cho mẹ tôi uống gì mà còn nói tốt về cô với tôi. Không biết bà ấy mà thấy bộ mặt thật của cô thì như thế nào nhỉ? " Hắn đánh cô còn khinh bỉ cô. Hắn không biết là đêm qua hắn là người chủ động nhưng cô vẫn không nói gì cứ cắn răng chịu đựng vì cô biết có nói thì hắn cũng không tin cô mà còn chán ghét cô thêm. Hắn từ nhà tắm bước ra với bộ âu phục lịch lãm.. " Hôm nay cô không được ăn cơm mà phải ra ngoài sân quỳ ngoài đó, không có tôi cho phép cô không được bước vào nhà, nếu không, tôi có rất nhiều trò vui cho cô đó.... " Rầm.... Cánh cửa phòng khép lại để cô gái một mình với sự tủi thân cùng buồn rầu. Cô khóc, khóc một mình cho cuộc đời cô, tại sao chứ.... " Em không phải là loại phụ nữ mà anh căm ghét, tại sao chứ.., tại sao anh lại không... yêu em, chẳng lẽ em sai khi đã yêu anh!" Cô nghe theo lời anh, sau khi tắm rửa xong thì ra ngoài vườn đứng không ăn uống gì cả. Sau khi làm xong hết công việc ngoài đó thì cô quỳ ở một góc, bầu trời âm u báo hiệu sẽ có một cơn mưa lớn nhưng cô vẫn quỳ đó. Những cô hầu gái trong nhà thì hả hê nhưng những người làm lâu năm thì không khỏi thương xót cho cô gái nhỏ. Tí tách...... Những giọt mưa rơi xuống, rồi dần dần là một trận mưa lớn. Không ít cô chú người làm khuyên cô vào nhà nhưng cô không vô chỉ nói " Dạ con không sao đâu, cảm ơn cô chú lo lắng.. Mọi người vào nhà đi kẻo lạnh...! " Đến tối hắn mới về nhà, bước vào nhà nhưng không thấy cô, hắn hỏi người làm thì họ nói cô vẫn còn trong vườn. Tim hắn lé lên tia đau xót nhưng nó nhanh chóng vụt mất, hắn cho rằng đó là hình phạt thích đáng mà cô phải nhận. Bước lên phòng, nhìn qua cửa sổ, hắn thấy đó là một hình bóng nhỏ bé đang nằm dài trên mặt đất. Nhìn thật kĩ thì đó chính là cô, hắn vội vã chạy ra sân bế cô vào nhà nhưng lại ném mạnh cô lên giường và bảo thím Miên chăm sóc cho cô. Hắn khó chịu trong lòng nhưng không biết tại sao anh lại có cảm giác đó, cái cảm giác tội lỗi nhưng cố trấn an và biện minh đó là sự thương hại, đúng đó chỉ là sự thương hại cùng khinh bỉ. " Thím chăm sóc cô ta thật tốt, cháu không muốn thấy cô ta chết dễ dàng như vậy, cô ta phải trả giá!" Mọi người ban đầu còn sửng sốt vì hành động của hắn nhưng khi nghe hắn nói thì lại dẹp luôn cái suy nghĩ đó, một vài người cảm thấy sợ hãi và một số cảm thấy vui vui khi nghĩ anh thay đổi và chăm sóc cho cô nhưng họ lại trở về bình thường khi cái câu nói độc địa của anh vang lên. Đêm đó cô bị cơn sốt hành hạ, thím Miên lau người cho cô thì không khỏi đau xót khi thấy những vết thương chằng chịt trên người cô. " Cậu chủ, nếu cậu không bảo vệ phu nhân thì sẽ có ngày cậu phải hối hận! " Vì là người chăm sóc cho hắn từ nhỏ đến lớn nên thím ấy dễ dàng thấy được cảm xúc của hắn.
Phong Thượng Đằng trút bỏ lớp áo sơ mi trên người, cả thân thể thanh tao với từng cơ bắp rắn chắt hiện ra giữa ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn phía xa, những đường cong lôi cuốn của người nam nhân cao ngạo, hắn sinh ra đã thừa hưởng nhiều thứ hoàn hảo nhìn khuôn ngực rộng cường tráng với từng thớ thịt xếp theo múi chạy dài nơi bụng phẳng, có mỹ nữ nào mà không điên đảo khi được chiêm ngưỡng. Thế nhưng ngay giây phút giờ đây Vương Lục Hy hoảng loạn chỉ muốn thoái lui, cô nhìn người chồng mang vẻ đẹp lôi cuốn lại rất thô lỗ, cô nghe tiếng kéo khóa quần gấp gáp, bên trong lộ ra thêm một lớp quần mỏng, chúng hiện giờ nhô cao rất nóng, Phong Thượng Đằng không đợi được đến đoạn cuối, hắn kéo hờ hững quần lót nam tính xuống qua đùi bây giờ giải phóng bảo bối sưng to còn trướn lên nổi gân, hắn đã rất khó chịu vì nơi riêng tư nóng như lửa đốt còn réo rắt đòi hỏi khiến cho lồng ngực bị thiêu đốt từng cơn, ngứa ngáy bức rứt _Không... Vương Lục Hy nhíu mày nhắm mắt, cô xoay người chân nhấc lên muốn bỏ chạy, nhưng hắn sẽ không để cô chạy thoát, một tay vung cao cũng có thể kéo cô ngã xuống bụi hoa hồng đỏ thắm _Nằm xuống... Phong Thượng Đằng gầm lên như con thú bị cung tên bắn nhầm, hắn lồng lộn lướt cặp mắt cao ngạo đe doạ, nhìn xoáy vào tròng mắt là muôn vàng dục vọng không thể dập tắt, loại cồn chết người đã ngấm vào từng tế bào cơn say đã đẩy sự thèm khát lên cao, đêm nay nhất định phải ăn sạch cô, một đêm tân hôn đau đớn cô phải trao thân cho hắn ngoài vườn hoa mênh mông _Đừng mà...bỏ tôi ra... Vương Lục Hy đấm những cái đấm yếu ớt vào khuôn ngực rộng đang đè trên người cô, cô khóc rất nhiều đôi mắt ngấn lệ nhìn người nam nhân đang điên cuồng trên cơ thể mềm yếu, những cái đấm vụng về có là gì so với hai bàn tay thô bạo đang xé nát váy áo trên người cô _Nhìn em rất muốn cưỡng đoạt Phong Thượng Đằng sôi sục với đôi mắt đỏ ngầu, lòng càng bốc hoả mạnh hơn, tâm tình điên đảo hỗn loạn nhìn cơ thể bị xé rách váy áo, chỗ ẩn chỗ hiện rất khêu gợi, Vương Lục Hy đau khổ nằm dài dưới bãi cỏ, cô cố gắng rấn người lếch đi muốn thoát khỏi chuyện dục vọng đen tối này _An Nhiên...chúng ta tiếp tục... Phong Thượng Đằng kéo chân cô mạnh bạo giữ chặt, hắn nằm trên người cô đè xuống, một tấm thân nặng trịch chế ngự cả cơ thể gầy yếu, làm cô không cách nào di chuyển được, hắn vẫn gọi tên tiểu mật trong đêm tân hôn, một cách tự nhiên và nó như mũi dao hành hạ cô _Đừng... Vương Lục Hy nhìn vào không trung mênh mông, mi tâm buồn khép hờ vì nước mắt làm cho nhạt nhoà, lồng ngực thoi thóp còn giữ lại hơi thở yếu ớt cuối cùng, hai cánh tay buông lơi bất lực, từng cử động của người nam nhân bên dưới, một chút thô ráp cô cảm nhận rất rõ nơi hai bắp đùi dầng dầng bị mở rộng có ánh mắt cuồng vọng nhìn xoáy vào nơi riêng tư cô giữ gìn suốt 18 năm qua _Hức...dừng lại đi...xin chú... Lời nói mỏng manh cố gắng che lấp ánh mắt gian tà đang chiêm ngưỡng hoa huyệt, một màu đỏ hồng e lệ với sự che chở yếu ớt của những cánh hồng mong manh mà quyến rũ, nơi sâu lấp hiện ra nhụy hoa e ấp Phong Thượng Đằng nhìn thấy mê mẩn cười gian xảo Những giọt nước mắt tội nghiệp ấm nóng mỗi lần cánh môi lạnh lùng lướt qua không làm sao dập tắt dục vọng của hắn, giọng nói ngày càng trở nên yếu ớt, chúng nghẽn lại vì xót xa trong lòng, một chút ghê rợn lang toả khắp người cô chột dạ rút người thương xót cho bản thân, trầm tư hòa nổi lòng vào màn đêm vô tận, bóng tối như một ác quỷ bao trùm cuộc đời cô _Đừng mà... Vương Lục Hy ngẩn người thoi thóp, những ngón tay thon tự dày vò nhau giờ đang nắm chặt những cành hồng đầy gai, nhịp thở yếu ớt giờ đang gấp gáp hít mạnh cố gắng chống chọi khi bên dưới không một chút ma sát dịu nhẹ, hắn tàn bạo đẩy mạnh tay một đường tùy tiện đi vào hoa huyệt non nớt, lần đầu không một chút chuẩn bị, không một chút ngọt ngào cứ vậy hắn phóng túng đẩy tay vào lạnh lùng bất chấp cảm nhận đau đớn của người con gái đang ôm trong ngực một cái hôn xoa dịu cũng không có _Xin chú...tha cho tôi...đừng... Vương Lục Hy khốn khổ mở lời bên dưới không thể nào tiếp nhận hai ngón tay, hoa huyệt nhỏ run lên có làm sao cũng không mở ra được, chúng cứ như bị cưỡng đoạt hai cánh hồng yếu ớt bị xâm chiếm không thương tiếc, mỗi lúc buộc phải mở ra để những ngón tay đẩy vào, bên trong thực sự như sắp rách cô run rẩy sợ lắm, trái với sự nhăn nhó từ cô hắn hưng phấn mỗi lúc vồ vã hơn, trong mắt hắn cô là người phụ nữ không nguyên vẹn vậy hà cớ gì phải dịu nhẹ với cô, hắn đâu biết tấm thân thuần khiết này đêm nay chỉ thuộc về một mình hắn, một cách quá bi thương _Đau...tôi xin chú..tha... Cô cắn môi cầu xin bao nhiêu lời nói cũng không ngăn được hành động, một cách trầm mặc luận động hắn suy tư phả ra hơi thở nặng nề như mảnh hổ lãnh đạm rướn ngón đẩy tới, bên trong cô rất chật hẹp rất khó để đi sâu, hắn nhíu mày kiếm nhẹ cong môi cười nhạt, ưu tư cất lời băng lãnh _Đâu phải lần đầu, giả tạo cái gì???
Hắn không nói không rằng tiếp tục lật ngược cả cơ thể, đẩy cô úp lên giường hai chân thì đứng thẳng xuống mặt đất , tư thế này khiến côn thịt hắn không ngừng tiến vào sau hơn tiểu huyệt lại ép chặt khiến hắn càng lúc càng lún sau Kiều Nghiễm đau đớn khóc lóc van xin hắn dừng lại , hắn lại phấn khích lấy dây nịt quất tới tấp lên thân thể cô , da thịt đều bị rách toét thịt máu không ngừng chảy ra từ các vết thương lồi cả phần thịt đỏ bên trong, hắn vẫn tiếp tục đánh mỗi lần đánh thì phía dưới côn thịt lại đâm chặt vào cứ vậy mà diễn ra Cho đến khi , hắn đưa dây nịt lên cao quất mạnh thì côn thịt phía dưới lại một lần nữa xuất mạnh vào trong tiểu huyệt nhỏ bé của cô Không biết cô bị hắn hành hạ đánh đập bao nhiêu lần , chỉ biết mỗi lần ngất xỉu đều bị hắn lấy nước muối tạt vào ngườiBị hắn hành hạ đe dọa cưỡng bức " Giam Cầm " đến sống không bằng chết
hắn hành hạ cô